Năm ấy mình 27 tuổi. Chiếc vali màu đỏ là món quà sinh nhật mình tự mua cho mình.Lần đầu đứng ở sân bay với vé một chiều, mình run. Sợ lạc, sợ không ai giúp, sợ phải ăn cơm một mình.Nhưng khi máy bay cất cánh, nhìn xuống mây trắng, mình bỗng cười. Lần đầu tiên trong đời mình cảm thấy tự do thật sự.Chuyến đi đó mình khóc khá nhiều. Khóc vì đẹp, khóc vì nhớ nhà, khóc vì tự hào về bản thân.Giờ nhìn lại, mình biết ơn chiếc vali màu đỏ ấy. Nó không chỉ chứa đồ. Nó còn chứa phiên bản mạnh mẽ hơn của chính mình.Ảnh gợi ý: vali đỏ, sân bay, hoặc bạn đứng một mình ở cửa kính sân bay.

